Lỗi là ở em. Bản thân em khi bắt đau đã luôn cho mình cái thế thượng phong, vì anh yêu em trc... Em đã luôn khẳng định cái cảm giác an toàn rằng anh sẽ ko bao giờ rời xa dù em có ngỗ ngược và làm tổn thương nhau bao nhiêu. Và cứ thế em mặc sức tung hoành. Vì vậy em nhận ra, trong một mối quan hệ, ko nên đe đoi phương thấy rằng ng kia thương mình vô đk kể cả đk xấu... Tình yêu nó đôi khi thật màu nhiệm, nó làm ngta thay đổi nhiều thứ, vì đối phương hoặc vì chính bản thân. ANH, đã vì em thay đoi nhiều thứ, nhưng em đã chẳng that đổi bao nhiêu để hoà hợp với anh. Em đã rất dở... Em đã nghĩ có thể tình cảm em dành cho anh không đủ lớn để làm những việc như anh đã làm vì em. Tuy nhiên ngày hôm bay, khi anh nói "Anh không thể tiếp tục" Tim em đã nhói... Đó là cảm giác đau thật sự... Cảm giác mất mát thật sự mà lần đay tiên em nhận ra, em sẽ mất anh... Vậy là cái bệ an toàn mà em luôn ỷ lại nó vẫn rạn nứt, vì em đa tác đong quá mạnh vào nó...
Em vốn dĩ là đứa con gái chả ra con gái gì, em mạnh mẽ quá mức cho phép và em yếu đuoi quá mức chấp nhận. Và điều em dở nhất đó là dùng lời nói làm tổn thương ng khác... Em luôn là như vậy... Nhất là những ng thương mình vì em nghĩ họ sẽ ko rơi xa em. Và anh chứng minh em sai, con người ko biết trân trọng những j họ có sẽ mất đi. Em sai... Em yêu cầu anh nhiều thứ mà quên mất không hỏi anh cần gì ơ em. Anh từng nói anh yêu em vì chính em, nên em càng đc thể tỏ rõ sự cương ngạnh của mình... Đáng ra anh phải góp ý giúp em sửa lỗi, chứ ko nên thao túng cho 1 đua như em...
Em, lần này sẽ ko níu anh nữa, vì anh đã quyết định, và vì em đa làm anh tổn thương quá sâu. Em, em cũng mong muốn anh sau này hãy học cách đối nhân xử thế. Không phải ai cũng hiểu và thôg cảm góp ý cho anh, mà họ sẽ đanh giá anh theo cách cư xử của anh....
Anh đúng. Có lẽ mình ko thể hoà hợp nhau thêm đc nữa. Anh buông. Em buông. Nếu có duyên ta sẽ lại gặp nhau :)
No comments:
Post a Comment